• Flickr Photos

    b82e

    More Photos
  • tìm bài theo tiêu đề

  • Trang

  • Lưu trữ

  • Thẻ

  • Phản hồi gần đây

    tmaiduongthi trong bài khôn cùng
    Author trong bài khôn cùng
    lê công Toản trong bài khôn cùng
    tmaiduongthi trong bài khôn cùng
    tegieng trong bài khôn cùng
  • Top Posts

  • Bài viết mới

  • Top Clicks

    • Không
  • Categories

  • Content

  • Chuyên mục

Chung Sinh (phần 1)

tanggiaChung Sinh người đất Thánh, thưở nhỏ vốn nhà nghèo nhưng học dở. Sinh hình dung bé loắt choắt, tư chất tầm thường lại có tật nói lắp…nên hay là đề tài cho bạn cùng lớp bông phèng ở cái thời học trò nhất quỉ nhì ma.

Năm Đại Thống thứ nhất, Sinh hỏng thi ĐH, tức khí bèn xin làm quách chân công nhân, vừa có tiền lại vừa được tiếng là có tinh thần giai cấp! Sự đời dun dủi thế nào, lại được chân cấp phát xăng dầu. Lạ gì thời ấy, thủ kho to hơn thủ trưởng, cứ tay hòm chìa khóa trong tay là đã khối kẻ phải van xin, quì lụy nhiều em xin chết kể gì đến cánh lái xe hay thủy thủ tầu viễn dương!

Con tốt đã sang sông, như cụ Nguyễn Tuân thường nói, Sinh phá phách đục khoét thỏa chí cho bõ những ngày chúng mày khinh thường ông..

Một đêm thanh vắng tiếng côn trùng ra rả mà nẫu cả ruột gan, Sinh chong đèn làm sổ sách, thời ấy làm gì có cái còm pu tờ, cũng chẳng có cái Casio mà bấm bấm. Ngả lưng cái đã. Sao bây giờ mình hay đau lưng thế, hũ rượu rắn tắc kè chúng nó đưa đã gần cạn mà chẳng có tí ép phê gì? Hay là rượu đểu!

Sinh trằn trọc mãi mà không chợp được mắt, lần tay với lấy cuốn sách trong tủ ra đọc cố dỗ giấc ngủ. Sinh có thói quen thích sách, sách lớn, sách bé, tiếng Tầu, tiếng Tây Sinh đều có cả, càng mầu mè Sinh càng thích. Chúng đều mới tinh khôi, được bao bì cẩn thận mà còn đánh số nữa kia. Ai đến nhà Sinh cũng trầm trồ cái tủ sách chần vần ở phòng khách, phần vì muốn lấy lòng Sinh, phần cũng vì tủ sách đồ sộ quá. Mỗi lần được khen cái sự yêu sách, thông kim bác cổ.Sinh phấn khích sung sướng lắm. Chớ có dại, hỏi về nội dung sách, Sinh có bao giờ đọc đâu mà cũng chẳng có gì đáng để Sinh đọc. Người ta làm ông này bà nọ, có cần chữ nghĩa nhiều đâu, không khéo lại bảo bôi bác, lại rách việc.

Mà sao tắc kè ở đâu kêu to thế, Sinh vừa mới mở cuốn sách ông bạn người Hoa tặng lúc sáng, mùi giấy còn thơm phức, vừa mới ngước nhìn lên…Toi rồi, con tắc kè khốn kiếp đã kịp tè một phát vào cạnh chữ “nữ” trong câu “yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu”. Sinh lấy làm bực, tiếc cuốn sách tinh khôi, miệng còn đang lầm bầm thì liên tiếp hai phát nữa cũng chỉ nhắm vào hai chữ “nữ” khác có trong sách. Đến nước này thì Sinh không thể chịu đựng hơn được nữa rồi. Điên tiết, Sinh ném cả cuốn sách xuống sàn…

Trời vừa hửng sáng, Sinh như con công đóng bộ đến nhà bạn để khoe. Miện cười ha hả ra chiều đắc chí:

“Phen này nhà tôi phát về đường nữ nhi rồi ông ơi! Này nhé, cả ba lần, cả ba phát đều trúng vào chữ nữ. Ông bảo, làm gì có cái ngẫu nhiên như thế.”
Người bạn vốn thâm nho lại là người kín đáo có mưu lược cau mày, săm soi cuốn sách một lúc rồi nói:

“Chưa nên mừng vội bác ạ. Bác xem cả ba lần, cả ba phát đều trúng bên cạnh chữ “nữ” chứ có phải ngay chữ nữ đâu? Mà bác đã vợ con gì đâu mà phát về đường nhi nữ? Em có điều gan ruột nói với bác. Chẳng phải là điều lành đâu! Bác phải cẩn thận lắm mới được.”
Sinh tiu nghỉu ra về có ý giận bạn vì sự ganh ghét.

Thói thường trâu buộc ghét trâu ăn, Sinh cũng chẳng sống trong sự may mắn mãi được mà không có gì chống lưng .Cuối năm đấy, Sinh về vườn sớm, kể ra cũng còn may vì hạ cánh an toàn. Nghĩ đến lời bạn nói thế mà linh, thằng này thánh thật. Sao cái gì nó cũng biết. Hỏi mãi nó mới nói:

“Ba chữ “nữ” 女 đứng cạnh nhau lại là chữ “gian”姦”.

đại tá

null

Tặng BH

“Ủa! mày về hồi nào vậy V?”
“Em mới về tối qua, anh Nam lúc này có gì mới chưa?”
“Thì mày thấy rồi đó, tao vẫn mình ên!”
“Tụi nó có hay ghé thăm anh không?”
“Lo sinh kế hết mày ơi! Đứa giàu thì không có thì giờ để kiếm tiền thêm, đứa nghèo lo kiếm cơm không xong, thì giờ đâu mà gặp!”
Nam lớn hơn tôi vài tuổi, cùng là đồng đội thời TNXP bây giờ thì mặc áo lính. Những năm sau 75, chiến tranh biên giới tây nam ác liệt, đói mờ mắt, cơm phải chia đều từng bát nhưng không ngăn nổi những mối tình lãng mạn như thơ. Nam đang học dở dang ĐH thì vào TNXP, nghe nói gia đình lúc ấy quá khó khăn còn Hạnh cùng đơn vị vốn là học sinh trường Tây, bố là quan chức có cỡ của chế độ cũ. Hai anh chị yêu nhau da diết và cũng là một cặp đẹp đôi mà ở đơn vị tôi có thằng con trai nào không mê tít Hạnh. Nhưng sự đời đâu bằng phẳng thế. Những lời bàn ra, tán vào về xuất thân của Hạnh khiến Nam chùn bước. Thời ấy, chủ nghĩa lý lịch còn nặng nề nên anh Nam C trưởng đành nghẹn ngào chia tay với người yêu. Hôm tiễn Hạnh ra quân, Nam mắt đỏ hoe còn Hạnh thì đẫm nước mắt.
“Chừng nào lấy vợ đây ông tướng?”
“Tao già rồi, bây giờ yêu sao khó quá!”
“Thôi để em làm mai cho cô VK yêu nước”
Nam bật cười ha hả,
“Giỡn hoài mày, VK bây giờ làm sao bằng VC”
“Anh có nghe tin tức gì của Hạnh không?”
“Tao nghe nói, sau khi ra quân, gia đình ra nước ngoài định cư. Riêng Hạnh thì ở lại, lấy chồng rồi. Thằng này trông cũng hiền lành tử tế nghe mày, nghe nói tu xuất. Hai vợ chồng được hai đứa nhóc kháu khỉnh, một đứa tên Nam. Hồi họp mặt truyền thống của đơn vị, tụi nó tính tổ chức tại sân vườn hai vợ chồng Hạnh, nhưng ngại tao khó xử nên thôi.”
“Hai bác vẫn khỏe chứ V”
“Ba em vẫn khỏe, năm năm gần 80 rồi, hằng ngày vẫn vào Internet làm đủ thứ chuyện trên đời, bây giờ không làm thủ thư nữa, nhưng vẫn còn học tiếng TBN.”
Thoáng chốc đã hơn ba mươi năm, anh em nhìn lại, tóc đã lốm đốm bạc. Bạn bè đồng đội tứ tán hết, người nằm lại chiến trường, người đã thành quan chức, người chạy xe ôm … mà cũng ít có dịp gặp nhau, phần lo kiếm sống phần mặc cảm vì thân phận của mình đâm ra ngại ngần.
“Mày ở lại chơi, ăn cơm với tao”
Đã trở thành nếp, anh em đến nhà, Nam đi chợ rồi vào bếp tự tay làm mấy món ngồi lai rai với nhau. Đứa nào cũng vậy thôi, quan chức cũng như xe ôm đều được đưa vào một giỏ mà cấm có đứa nào dám lộn xộn nghe!
“Em tính về VN lấy vợ”
“Bộ bên đó không có người Việt sao mày?”
“Em thích lấy vợ VN ở VN hơn, bây giờ em mới thấm thía, không ở đâu phụ nữ tuyệt vời như ở quê mình.”
Từ ngày vợ mất, tôi làm VK yêu nước khi đoàn tụ với gia đình ở nước ngoài. Ở cái tuổi quá nửa đời người, phải làm lại từ quả là một điều không dễ dàng gì! Bằng cấp ở VN coi như xong, đi học lại cũng chỉ là một cách để khẳng định lại mình.
“Ông già em vẫn vậy, năm này gần tám mươi rồi, nhất quyết không về VN thăm quê ở HP, mà em sinh đẻ trong này, không biết ai là ai đâu mà về nhận bà con. Ông nói mười tám năm trong trại đối với tao đã là quá đủ và không có gì dễ sợ hơn việc không cho con người ta được đi học.”
Những ngày ấy, việc con quan chức chế độ cũ vào được ĐH là không thể. Đám bạn thời trung học không nghề ngỗng vượt biên nhiều mà bỏ xác ngoài biển cũng nhiều. Đứa đi bộ đội, đứa vào TNXP như tôi. Ra quân, tôi đi làm thợ vài năm rồi mới vào được  ĐH, hôm lễ tốt nghiệp rồi khi nhận văn bằng mà tay cứ run run.
Giọng Nam chùng xuống, gần như là thì thầm:
“Chuyện qua lâu rồi V ơi! Thành đất hết rồi,  do hoàn cảnh đất nước thôi, nghĩ cho cùng chúng mình đều là con của đất nước này. Năm sau tao lên ĐT, vậy là đồng cấp với bác ở nhà. Mày thấy đó, tao bây giờ vẫn một mình, lâu lâu bạn bè cũ ghé thăm ngồi ôn lại thời TNXP, thời tuổi trẻ của chúng mình mà thằng nào mắt cũng đỏ hoe.”
Nam quay đi, mắt ươn ướt trông lạ lắm. Ngoài sân có tiếng lao xao. Người phụ nữ nhỏ nhắn dáng quen quen, gương mặt không dấu được một thời nhan sắc dắt theo hai đứa trẻ đi vào.
“Chào bác Nam đi con”